Thịnh Hành 6/2024 # Đọc Truyện Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang # Top 9 Yêu Thích

Định rõ quan hệ?

“Chúng ta không phải vẫn là quan hệ chủ thuê sao?” Đỗ Phi Phi khó hiểu hỏi. Hay là Diệp Thần đại nhân chuẩn bị viết khế ước chính quy? Có điều chuyện này với hắn mà nói căn bản là điều thừa đi, bởi vì không cần khế ước, chỉ cần ba chữ ‘Phi Phi à’ của hắn thôi cũng đủ khiến nàng vứt vũ khí đầu hàng.

“Cho nên mới phải định rõ một mặt quan hệ khác của chúng ta.”

Đỗ Phi Phi nói: “Quan hệ gì?”

Diệp Thần thong thả nói: “Vợ chồng chưa cưới có được không?”

Thân thể Đỗ Phi Phi thoáng chốc trở nên cứng ngắc, từ đầu đến chân, ngay cả tròng mắt cũng dại ra.

Đến khi Diệp Thần đổi đến chén trà thứ hai, nàng mới gian nan mở miệng: “Ngài không cần khoan hồng độ lượng nữa đâu. ‘Trang công nằm mộng thấy hồ điệp’ ở chỗ nào? Hay là ngươi chuẩn bị nửa đêm hắt xuống một chậu nước lạnh rồi cùng nhau ngắm trăng? Hoặc là……”

“Phi Phi à.” Diệp Thần nhẹ nhàng ngắt lời nàng, nhưng ý tứ bao hàm trong ánh mắt cũng tuyệt đối nhẹ nhàng như vậy, “Làm vị hôn thê của ta uất ức như vậy sao?”

Không uất ức, một chút cũng không uất ức, là sợ hãi.

Trái tim nhỏ bé của Đỗ Phi Phi không ngừng run rẩy.

Diệp Thần nhìn nàng, khẽ thở dài một cái.

Mí mắt Đỗ Phi Phi giật giật.

“Không cần đồng ý hôm nay, để ngày khác cũng được.” Hắn rộng lượng.

Đỗ Phi Phi ôm lấy đao lập tức chạy đi.

Chạy vào trong phòng đóng cửa lại, nàng mới nghĩ đến lời nói của hắn, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.

Không cần đồng ý hôm nay, ngày khác cũng được……

Như vậy là, tuy rằng hôm nay không cần đồng ý, nhưng ngày khác sẽ phải đồng ý. Căn bản là không có đường cự tuyệt!

Trái tim hơi hơi bình phục của Đỗ Phi Phi lại bắt đầu đập kịch liệt.

Hơn nữa lấy tính cách của Diệp Thần đại nhân, nếu nàng dám cự tuyệt, kết cục tuyệt đối không phải có thể lấy chuyện hạ độc, đi dạo hay nhảy sông để giải quyết.

Nhưng đồng ý với hắn……

Đỗ Phi Phi ôm đao nhảy trên giường, kéo chăn che đầu: “Ngủ ngủ, tỉnh lại ác mộng sẽ không còn.”

Tuy rằng là giả bộ thành thân, nhưng Ôn gia vẫn tổ chức tiệc mừng vô cùng náo nhiệt.

Từ khi trời tờ mờ sáng, tiếng kèn xôna, tiếng chiêng trống đã rầm rĩ không dứt bên tai.

Đỗ Phi Phi không thể nhịn được ngồi bật dậy.

Rối rắm cả một đêm, thật vất vả mới chợp mắt được, bên ngoài đã bắt đầu reo hò.

“Trời muốn diệt ta!” Nàng ôm chăn mà ngồi, Miên Vũ đao gõ ầm ầm vào tường.

Bên ngoài có tiếng bước chân.

“Đỗ nữ hiệp.” Là giọng nói của Vu Hữu Chúc.

Cửa nhẹ nhàng mở ra.

Đỗ Phi Phi mang một đôi mắt hai vành mắt chuyển thành xám đen, mặt không chút cảm xúc nhìn hắn, “Có chuyện gì?”

Vu Hữu Chúc rõ ràng sửng sốt một chút, không được tự nhiên duỗi tay kéo chặt áo khoác, cười gượng nói: “Không có việc gì, không có việc gì.”

Sau một lúc lâu, điều chỉnh lại hơi thở, nhưng nhịp tim đập vẫn không bình thường lại được. Ở phía trước có tiếng nước ầm ầm, nàng theo tiếng nước bước đến, cúi người xuống.

Một gương mặt thanh tú mang theo mấy phần dáng vẻ thơ ngây phản chiếu trong nước như ẩn như hiện.

Lòng của nàng dần dần bình tĩnh trở lại.

Nếu đã rời đi, thì không quay đầu. Tuy rằng, phản ứng của Diệp Thần đại nhân khi phát hiện nàng rời đi thật sự không thể đoán trước được, nàng cũng không dám đoán trước, nhưng tốt xấu năm đó nàng cũng từng được người ta hô vài tiếng nữ hiệp, nếu một chút dũng khí như thế cũng không có, quả thực là đáng xấu hổ.

Nàng theo dòng nước đi xuống hạ nguồn, không ngừng khuyến khích chính mình.

Đỗ Phi Phi từ tin tưởng mình đã quyết định đúng, đến nhất quyết tin tưởng mình đã quyết định đúng, cuối cùng là chắc chắc mình đã quyết định đúng.

Nếu đã đúng, tự nhiên nên dũng cảm tiến lên phía trước, làm việc nghĩa không được phép chùn bước.

Cho nên nàng là anh hùng, anh hùng thì không được sợ hãi.

Đỗ Phi Phi bỏ ra thời gian nửa ngày, rốt cục cũng thuyết phục được mình.

*

Dưới hạ nguồn có một thôn trang nhỏ.

Vài nữ tử đang ở bên bờ sông giặt quần áo, nhìn thấy Đỗ Phi Phi đều kinh ngạc mở to hai mắt.

Đỗ Phi Phi nở nụ cười thân thiên.

Trong đó một nữ tử áo xanh mạnh dạn tới gần nàng nói: “Muội muội, từ đâu tới đây nha?”

“Hà Dương.” Đỗ Phi Phi đáp.

Nữ tử áo xanh nói: “Từ Hà Dương đến đây cũng mất thời gian nửa ngày. Muội muội nhất định rất mệt mỏi rồi, chi bằng đến nhà ta nghỉ ngơi một chút.”

Đỗ Phi Phi vừa mừng vừa sợ.

Trên thực tế tại rất nhiều nơi, người giang hồ mang theo đao giống như nàng đều không được hoan nghênh. Bởi vì dân chúng bình thường rất dễ liên hệ bọn họ với đám đạo tặc vào nhà cướp của – bởi vì đều cầm đao.

“Đa tạ.” Đỗ Phi Phi im lặng đi theo phía sau nàng, đi nửa ngày, thật sự là nàng vừa đói lại khát. Bởi vì lương khô là Vu Hữu Chúc mang, cho nên trong hành lý của nàng chỉ có quần áo.

Nữ tử áo xanh nói: “Muội muội biết võ công sao? Hay là mang theo đao làm bộ phòng thân thôi?”

Đỗ Phi Phi nói: “Biết võ công, có thể phòng thân, cũng là làm bộ.” (Chị Phi trả lời thật chẳng giống người thường)

Nữ tử áo xanh che miệng cười nói: “Đỗ cô nương nói chuyện thật thú vị.”

Đỗ Phi Phi vội vã dừng bước chân, mở to hai mắt trừng trừng nhìn nàng hỏi: “Sao ngươi biết ta họ Đỗ?”

Nụ cười của nữ tử áo xanh chợt tắt, không biết làm thế nào nhìn về phía trước.

Nhà tranh đã ở trước mắt.

Trong lòng Đỗ Phi Phi dâng lên dự cảm bất an mãnh liệt.

“Là ta nói cho nàng.”

Cửa nhà tranh chậm rãi mở ra, thanh niên một thân bạch y như mây bồng bềnh đi ra, tiêu sái thanh thoát.

Đỗ Phi Phi đột nhiên có loại cảm giác đi đêm gặp quỷ.